Chẳng hạn trong chiến dịch tranh cử năm 1992, tôi đã hỏi tổng thống Bush: Ông có ghét Bill Clinton không? Nhiều nhà báo cho rằng câu hỏi này chẳng dính líu gì tới chiến dịch tranh cử tổng thống, và không nên hỏi những câu tế nhị như vậy.Những tấm tranh ảnh, biểu đồ minh họa cũng trở nên vô tác dụng.Nhưng giờ đây tất cả đều lộn xộn.Thỉnh thoảng chúng ta lỡ nói đến nửa câu và chợt hoảng vì không biết phải kết thúc câu đó như thế nào.Ông có thể bày tỏ cảm xúc và lập trường của mình mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong thời bấy giờ.Chỉ cần cho tôi biết ở đâu và khi nào.Nhưng vào buổi tối đến chương trình của tôi thì Jim lại xỉn quắc cần câu.Khi thị trưởng Cuomo nhấn mạnh điều này, ông đã làm cho tôi phải suy nghĩ.Khi đã vượt qua được nỗi sợ cái micro, tôi tự yêu cầu mình phải làm được hai việc:Tôi chẳng còn biết hỏi cái gì nữa.
