Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy.Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc.Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.Còn tôi, chưa đến lúc.Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.Tại sao mọi người lại ngủ được.
