Hai nhà này nếu chân chính có khi chỉ là một.Cũng thành thói quen rồi.Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn.Nên dù lười, hắn vẫn phải cố mà chăm.Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn.Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.Rồi lại sợ hãi, ân hận, hối lộ nó đừng mách.Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau.Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.