Vừa ngó thấy một người ngủ trên ghế đá.Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi.Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.Nhưng đặt mục tiêu rồi.Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.Không làm ác theo cách này thì cũng làm ác theo cách khác mà thôi.Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ.
